Trọn bộ Ảnh bìa Facebook tình yêu ý nghĩa đẹp nhất.


Người ta nói trên trái đất không có gì ở ngoài qui luật cả. Nhưng tình yêu hình như cũng có lúc là một ngoại lệ. Tình yêu có thể nâng bổng con người nhưng cũng lắm lúc nhấn chìm kẻ háo hức. Tôi không tin những người quá lạc quan khi nói về tình yêu bằng thể khẳng định. Người ta có thể tin rằng mình được yêu và cũng có thể hiểu nhầm mình không được yêu.





Tôi không thể nói về một vấn đề mà chính bản thân mình cũng chưa hiểu hết. Chưa hiểu hết là nói theo kiểu đại ngôn chứ thật sự là hoàn toàn không thể hiểu. Nếu có người nào đó thách thức tôi một trò chơi nghịch ngợm thì tôi sẽ mang tình yêu ra mà đánh đố. Tôi e, không ai dám tự xưng mình am tường hết nội dung phong phú và quá phức tạp của tình yêu.
Có người yêu thì hạnh phúc; có người yêu thì đau khổ. Nhưng dù đau khổ hay hạnh phúc thì con người vẫn muốn yêu. Tình yêu vì thế mà tồn tại. Con người không thể sống mà không yêu. Hàng nghìn năm nay con người đã sống và đã yêu - yêu thật lòng chứ không phải giả. Thế mà đã có không biết bao nhiêu là tình yêu giả. Cái giả mà rất thật trong đời. Sự giả trá đó lúc biết được thì làm khổ lòng nhau biết bao nhiêu mà kể. Người giả, người thật nhìn nhau lúc bấy giờ ngỡ ngàng không biết thế nào nói được. Người thật thì nằm bệnh, người giả thì nói, cười huyên thuyên. Ðời sống vốn không bất công. Người giả trong tình yêu thế nào cũng thiệt. Người thật thế nào cũng được đền bù.
Tình yêu thời nào cũng có. Nhưng có tình yêu kết thúc bi thảm đến độ có khi con người không dám yêu. Yêu mà khổ quá thì yêu làm gì. Có người đã nói như vậy.
Tôi đã có dịp đứng trên hai mặt của tình yêu và dù sao chăng nữa, tôi vẫn muốn giữ lại trong lòng một ý nghĩa bền vững: “Cuộc sống không thể thiếu tình yêu”.












https://www.facebook.com/anhdephinhnendep/


“Chẳng phải em đã rất hận gia đình cậu ấy. Chính họ đã ép em phải rời xa khi mà em đang mang trong mình cốt nhục của cậu ấy. Có lẽ cũng chính họ giả mạo thư của em để gửi cho cậu ấy, làm cho 4 năm qua Dương không được biết sự thật. Nếu em không nói thật, Dương sẽ hận em nhiều lắm”
Hà nhìn theo cái dáng của Dương đang liêu xiêu bước đi thật nhanh mà lòng nặng trĩu:
- “Cứ để anh ấy hận! Hận em sẽ tốt hơn cho anh ấy hơn là phải hận gia đình. Anh ấy cũng sẽ tìm được người mới cho mình”.
- “Nhưng tại sao em phải làm thế cho gia đình cậu ấy khi mà họ quá tồi tệ. Họ đã làm khổ em và khổ Dương”.
- “Không, em không hề trách họ. Bởi vì nhờ họ mà em và con mới được gặp anh. Anh là hạnh phúc đích thực mà em kiếm tìm. Dương đau đủ rồi. Cứ để anh ấy giữ một nỗi hận là em, đừng để anh ấy phải đối diện thêm một sự thật về gia đình nữa. Hận em sẽ khiến anh ấy quên đi nhanh hơn và tìm cho mình hạnh phúc mới. Mình về thôi anh, con đang chờ”.









“Đừng nói khi anh không thể làm gì hơn ngoài lời nói đó. Nó sẽ làm em khó quên hơn và khó sống cho mình. Cứ để em ra đi như thế…”
Tôi rút một khoản tiền trong ví ra, em nhìn tôi mỉm cười:
- “Em không biết anh đại gia tới mức nào, nhưng nếu anh định dùng tiền để mua tình yêu của em thì anh chưa đủ giàu như thế. Còn nếu anh định cưới em vì thương hại thì anh chưa đủ tốt để làm điều đó. Cứ để em đi, như khi em đến… Cuộc tình này, chúng mình không mất, mà được. Và vì chúng ta tự nguyện, nên chẳng ai nợ ai điều gì”.
Hôm đó, là lần cuối tôi gặp em!
Giờ thì tôi sống trong căn hộ từng thuê cho em. Trên chiếc giường từng bên em… tôi thấy trống trải và cô đơn. Tôi hiểu cảm giác đợi chờ mòn mỏi của em…
Có lẽ em nói đúng, “Cưới không phải là cái đích cuối cùng của yêu. Đôi khi nhớ trọn đời mới là sự hoàn mĩ nhất của một cuộc tình”. Phải tới chừng nào, mất bao lâu để tôi quên được em.


Sưu tầm: Hinh Xam Dep